Chuyện học, chuyện ăn, chuyện chơi, chuyện ngủ của MCer 92-95

Thực sự, anh rất nhớ ba năm cấp 2 với thật nhiều kỷ niệm đáng nhớ thời cắp sách đến trường.


Là niên khóa đầu tiên của trường nên đứa nào cũng đều lạ lẫm, bỡ ngỡ. Hồi đó, anh học lớp 7, cũng là lần đầu tiên học ở một trường xa nhà đến vậy.

Ngày đầu tiên đến trường của anh là ngày thi tuyển vào trường. Hồi đó, bài thi gồm 60 câu trắc nghiệm và một bài viết luận. Anh đạt 7 điểm bài luận, còn trắc nghiệm được 58 điểm.



Ngày xưa của tụi anh có nhiều chuyện để kể lắm.

* Chuyện học: Hàng ngày đi học, anh và các bạn được đưa đón bằng xe buýt của trường. Xe đón học sinh tại các điểm đỗ cụ thể, bố mẹ phải đưa con ra các bến đỗ đấy. Điểm xe đỗ của anh là đường Quán Thánh, Ba Đình. Đến giờ, anh vẫn còn giữ tập vé tháng đi xe buýt hồi ấy.

Khi đó, tụi anh học chung địa điểm với trường Lương Thế Vinh. Trường mình học buổi sáng, còn trường Lương Thế Vinh học buổi chiều. Sau khi học sáng xong, học sinh về phòng bán trú ở tòa nhà đối diện. Mỗi lớp thường có 3 phòng, 2 phòng nam và 1 phòng nữ. 


* Chuyện ăn: Trường mình có phòng ăn rất rộng rãi, đằng sau tòa nhà bán trú. Mỗi học sinh đến nhận suất ăn và tự tìm bàn ngồi ăn. Đây cũng là phòng tập thể dục thể thao chung của trường (Có rất nhiều bàn bóng bàn nhé!) và là nơi diễn ra các chương trình văn nghệ.

* Chuyện ngủ trưa: Mỗi phòng ngủ có một tấm phản rất to và dài. Khi nghỉ trưa thì học sinh nằm trên đó; còn khi thức dậy thì lấy ghế ngồi phía đầu phản và tự học. Mỗi bạn tự mang chăn gối cho mình. Hồi đó, anh có một chiếc gối rất cứng, được nhồi rất nhiều bông gòn. Hội bạn ở lớp thường lấy gối của anh ra đùa nghịch nhau rất vui.

* Chuyện chơi: Lớp anh hồi ấy nổi tiếng lắm trò nghịch ngợm lắm!

Hồi đấy lớp anh học ở tầng 5, các bạn thường gấp giấy thành hình cánh quạt hoặc máy ảnh rồi thả cho nó bay lượn từ trên cao xuống. Đằng sau nhà bán trú có 3 cây dâu da. Hễ quả nào hơi xanh hoặc có màu hơi đỏ là đã bị tụi anh vặt mất rồi. Buổi trưa, tụi anh thường trốn ngủ, lén chạy ra phía đó để vặt trộm ăn.

Ở khu văn phòng giáo viên có một bể nước to và hòn non bộ. Anh và các bạn hay ra đấy bắt những con cá bảy màu rồi đem về cho vào lọ để trang trí lớp học. Thậm chí, hội con trai lớp anh còn nghĩ ra trò siêu quái, đó là để một xô nước lên cánh cửa phòng bán trú, hễ bạn nào đi vào và mở cửa ra là sẽ bị đổ nước vào người. Cả phòng có lần đã bị chép phạt rất nhiều trang giấy, hứa không chơi trò đó nữa do khiến cô chủ nhiệm trở thành nạn nhân của trò nghịch này.

* Bạn bè: Anh chơi thân nhất với 2 bạn: Giang và Hoàng. Vì 3 đứa đều nhỏ con như nhau nên đặt tên nhóm là Hội Tam Đa, lấy tên theo dốc Tam Đa. Anh sợ nhất là Hoàng bởi mỗi khi giận nhau hay cãi nhau trong lớp, bạn ấy lại cấu anh, có khi đến mức chảy cả máu tay. Để “phục thù”, anh cũng để móng tay dài để cấu lại bạn ấy.

Đến giờ, anh vẫn còn nhớ tên của rất nhiều bạn nữa: Vương Huynh (lớp trưởng), Việt (mình nhận làm bác), Trung, Huân, Hằng ( rất xinh, vào lớp hồi lớp 8), Thế Anh, Bình Minh, Hảo lớ, Bích Hợp, Nguyệt Minh, Lan Minh, Thùy lớn, Thùy nhỏ, Hải Yến, Đức tũn, Thành Chung...

Thực sự, anh rất nhớ ba năm cấp 2 với thật nhiều kỷ niệm đáng nhớ thời cắp sách đến trường.

NGUYỄN THÀNH HUY (Cựu học sinh lớp 7-8-9M, niên khóa 1992-1995 khối THCS)